Blog giải trí siêu bựa | Nơi Thứ Ba

Tin 24H
12/30/2014

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p8

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p8

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p8
Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p8
CHƯƠNG 8

Ngày tháng trôi không bao giờ dừng lại, đứa con ngày nào giờ đã khôn lớn trưởng thành. Nó có cánh và có thể tự mình tung bay, chỉ lo khi đôi cánh ấy bị thương thì nó sẽ không có nơi bám víu, và khi ấy gia đình là điểm tựa của nó. Lâu rồi không hút thuốc, cảm giác từng làn khói được phả ra làm ông Tâm khó chịu. Nguyên đã đi ông biết vì nghe tiếng xe của con, ông phải làm sao vào lúc này. Dù đã chuẩn bị tinh thần cùng vợ nhưng sao lại khó chấp nhận đến vậy.


- Anh ơi thằng Bin nó chết rồi


Điếu thuốc trên tay rơi xuống làm phỏng cả chân của, ông Tâm lơ đểnh nhìn về một hướng trong đầu ông vang lên tên con của mình “Hạo Nguyên”.


Chồng biến sắc trước tin dữ còn bà thì lo lắng và nước mắt đã rơi, khi nảy nghe tin bà đã buông chiếc điện thoại không chủ đích. 


- Nguyên qua rước bé Ngân đi con, mình về quê – giữ bình tĩnh và ông Tâm gọi cho Nguyên, có gì đó không thể kiềm lòng được, sự thật thì cả ông và bà đều thương Nguyên rất nhiều, không muốn xa nó thì nói chi đến việc bỏ rơi nó


- Sao vậy ba? – đang làm việc thì ba lại gọi, chần chừ một lúc Nguyên mới bắt máy


- Về đi con, anh Bin con mất rồi


- Ba nói sao – Nguyên đứng bật dậy, rồi lại ngồi sụp xuống. Điều Nguyên lo sợ đã là sự thật, anh ấy chỉ mới 26 tuổi thôi


- Về rồi nói chuyện chuyện nha con, bình tĩnh mà lái xe – nhắc nhở con vì ông biết con mình đang nghĩ gì


Tựa người vào ghế Nguyên nhắm mắt, chàng trai với đôi mắt long lanh, gương mặt hiền hậu hiện ra. Từ bé mỗi khi về quê anh luôn là người bên cạnh chia sẽ buồn vui với Nguyên, thế mà giờ anh lại ra đi. Chữa bệnh trong 2 năm, 1 năm ở viện tâm thần, 1 năm ở nhà như ở tù cuối cùng có phải anh đã được giải thoát.


Chiếc xe lăn bánh cả nhà Nguyên cùng về quê và gác mọi công việc. Sự việc đến quá bất ngờ không ai đón trước được. Khoảng cách từ nhà về đến quê không quá xa nhưng sao hôm nay Nguyên có cảm giác thật xa xăm. Thế là Nguyên không được nhìn anh của mình lần cuối, từ 2 năm nay Nguyên chỉ có thể gặp anh số lần đếm trên đầu ngón tay. Nhìn sang thấy ba mẹ trầm ngâm Nguyên cũng không dám nói gì, chuyện đó vẫn còn là ẩn số chưa lời đáp, Nguyên không muốn mọi chuyện rắc rối hơn. Còn bé Ngân thì thôi nó khóc bù lu bù loa từ lúc biết tin, cứ thút thít mãi. 


- Chú thím về rồi – một người đàn ông trông giống ba của Nguyên chạy ra để mở rào, đó là anh hai của ba. Nguyên về quê nội chứ không phải quê ngoại


Cả nhà Nguyên đem đồ vào trong, lần này về chắc cũng phải ở 2, 3 ngày nên Nguyên cũng viết đơn xin nghĩ phép luôn.


Trong nhà toàn là mùi tan tốc, có một người phụ nữ vô hồn b&ec


chiếc quan tài lạnh lẽo, người cũng đã được đưa vào, chỉ là màu trắng. Nhìn thôi đã thấy sợ.


- Chị ba chị uống miếng nước đi


Đằng chỗ thắp hương Nguyên thấy mẹ đang đỡ ai đó, hình như là bác hai, trời ơi bác già hơn trước rất nhiều, ốm nữa, khiến Nguyên cũng không nhận ra nếu không nghe mẹ gọi là chị hai.


- Chú thím với hai đứa về tôi rất mừng, thằng Bin nó đi rồi – người đàn ông đầu hai thứ tóc vừa lắc đầu vừa nói, đâu đó trong giọng nói là sự nghẹn ngào ông nhìn di ảnh của con mà thắt lòng


Ba của Nguyên vẫn không nói gì, ông tiến lại và thắp hương để cả nhà cùng thắp cho chàng trai trẻ kia, cháu của ông, nó gọi ông là chú đấy.


- Anh Bin xấu, hứa dẫn em đi chợ tết mà vậy đó – bé Ngân lau nước mắt liên tục vì không thấy đường, phần vì nước mắt phần vì khói của nhang


- Con bé này mít ướt vậy – Nguyên nhăn nhó rồi lau đi nước mắt giúp em, Nguyên kéo bé Ngân vào lòng thế là nó khóc rấm rứt. Và những giọt nước mắt đầu tiên của Nguyên cũng đã rơi, Bin là anh họ là người bạn và là người cùng chung một số phận với Nguyên. Tại sao lại ra đi sớm như vậy, anh còn cả tương lai dài kia mà


- Cả nhà xuống ăn cơm đi, sáng giờ khách đông nên chưa ai ăn gì – ông Dũng cũng là bác hai của Nguyên lên tiếng, nhưng dường như trong nhà không ai nghe thấy, ông chỉ đành thở dài lắc đầu


- Ba đâu rồi – giờ thì mới nghe được giọng của ông Tâm


- Ba nằm ở trong – ông Dũng chỉ vào buồng


Ba mẹ cùng Nguyên đi theo bác ấy, lâu rồi không gặp ông nội, cũng gần 1 năm từ tết năm rồi đến giờ.


Bên trong có một ông cụ đang ngồi xe lăn, ánh mắt nhìn xa xăm hướng về khung cửa sổ, trông ông thật cô đơn, lặng lẽ.


- Sao ba không nằm nghĩ? – Nguyên thấy bác hai đẩy xe lăn của ông về phía gia đình Nguyên


- Cho ba … nhìn mặt … thằng Bin – giọng ông run run và đang dâng trào xúc động, ông đưa tay để nắm tay Nguyên


Nguyên thấy bác khóc, khóc mà cũng không dám khóc.


- Ba muốn – ông kéo tay Nguyên


Xót xa quá đổi, Nguyên còn chưa kịp làm theo lời ông thì ba đã lên tiếng.


- Để em đưa ba ra – ông Tâm cầm chắc tay cầm của xe lăn rồi đẩy ông nội của Nguyên ra ngoài


Bên ngoài có gì đó ồn ào, Nguyên chỉ nghe tiếng của ai đó cãi nhau, mà nói đúng hơn là la hét.


- Nguyên ra coi chuyện gì đi con


- Dạ ba – nghe lời ba Nguyên chạy ra, trong nhà ba Nguyên có quyền nhất dù chỉ là con thứ, bác của Nguyên rất hiền nhưng không có nghĩa ba lấn quyền của bác. Chỉ là chuyện trong nhà ba thường là người đứng ra giải quyết. Anh Bin là cháu nội trai duy nhất trong dòng nên rất được chăm chút, thế mà anh ấy lại chết trong ấm ức và đau khổ


- Chị Nguyên họ đánh cậu út - một cậu bé tầm 10 tuổi mếu máo chạy vào, đó là con của cô tư


Nguyên đỡ lấy cậu bé rồi chạy nhanh ra phía ngoài, ai lại đến gây sự trong khi nhà người ta lại đang có tang chứ, chẳng biết phép tắc và lịch sự gì cả.


- Nguyên ba con với bác hai đâu – cô năm nắm lấy tay Nguyên lo lắng hỏi


Nguyên đang đứng cạnh bác hai, bà vẫn ngồi đó điềm nhiên và không ngừng đốt giấy tiền cho anh Bin, bà đau đến nỗi không thể nghĩ gì đến xung quanh, có khi bà đã trở nên vô thức.


- Dừng lại nếu không tôi báo công an – Nguyên chạy ra trước cửa nhà nói lớn, hỗn loạn thật, bên nhà của Nguyên cũng có vừa đâu họ cũng đang lao đến đánh người ta không ngừng


Nghe Nguyên nói phía đối phương dừng tay.


- Lùi lại – tiếng của ai đó cất lên, lập tức cả đoàn khoảng 6 người tuân lệnh và lùi nhanh về


Nguyên nhíu mày, những người này không phải vừa, nhưng dù có lớn lao thế nào thì cũng không có quyền gây huyên náo ở đây. Không khí cũng không còn quá nhiều tạp âm, Nguyên cất điện thoại, cầm nó chỉ là đe dọa nó sẽ gây căng thẳng. Phải xem những vị khách kia là ai.


Sau đó bác hai, rồi ba của Nguyên cùng bước ra, bên cạnh mẹ đang đẩy ông nội ra cùng. Vợ của chú út vội chạy lại đỡ lấy chú, cô năm thì đang dỗ con mình vì nó sợ đến phát khóc, cô tư vội chạy đi tìm nước nóng để chờm cho em trai.


- Ngân lấy ghế cho khách ngồi, Nguyên qua đó rót trà


- Dạ ba – Nguyên và Ngân cùng làm theo lời ba mình


Ông Tâm kéo anh mình ngồi đối diện với những người trước mặt, dù gì trong nhà, ông Dũng cũng là lớn nhất và tiếng nói tất nhiên có giá trị. Ông không phải người thích chiếm quyền và ra vẻ ta đây, ông không muốn các con bắt chước mình thói hốc hách và bắt nạt người khác.


- Thưa các bác, các cô – người đã lên tiếng kêu lùi lại đứng lên cúi đầu


Điều này làm các cô của Nguyên bất ngờ, còn ba của Nguyên và bác hai thì khác, có vẻ như hai người họ đã hiểu gì đó nên không mấy lo lắng.


- Sao cậu lại để người của mình đánh em trai tôi – ba của Nguyên có chút cứng rắn trong lời nói


Có vẻ như không khí càng lúc càng căng thẳng.


Người thanh niên ấy cúi đầu rồi ngẩng đầu bật dậy, cậu vương ánh nhìn căm phẫn hướng về chú út của Nguyên.


- Vì ông ta là một kẻ độc ác, ông ta đã bức chết anh Bin người mà tôi yêu nhất


- Mày im đi đồ biến thái


- Chú mới là người im miệng – không ngần ngại ông Dũng nạt em trai của mình


Làm ông Toàn im bặt không dám lên tiếng.


Người thanh niên nghiếm chặt răng và siết chặt tay, có lẽ cậu ta phải căm phẫn lắm.


- Con bình tĩnh đi, nếu con kích động bác không thể thuyết phục mọi người để con ở lại được đâu – ông Dũng nói mà nhắm mắt, có gì đó ân hận và tiếc nuối


Nguyên nhìn bác của mình, trong đầu đặt ra câu hỏi vì sao bác lại không cứu được anh Bin, đứa con mà bác rất yêu thương


Câu hỏi của Nguyên cũng chính là nỗi đau của ông Dũng – một người làm cha.


Cứ như có một tia hi vọng nào đó, Nguyên thấy người thanh niên thả lỏng cơ thể và chợt trên khóe môi là một nụ cười.


- Cậu làm gì vậy? – cả nhà Nguyên cùng hỏi khi thấy người thanh niên quỳ xuống


- Con xin mọi người cho con ở bên cạnh anh, con xin mọi người – người thanh niên không chỉ quỳ mà còn cúi đầu


Có gì đó xót xa trong dạ, nhìn sang Nguyên ông Tâm đọc được sự cảm thông của con dành cho người thanh niên này. Bi kịch này xảy ra nguyên nhân là từ đâu.


Ông Dũng không nói gì ông chỉ khóc, nước mắt của một người đàn ông không còn quá trẻ và cũng chưa hẳn quá già đã rơi. Ông cảm nhận được nỗi đau mà con mình gánh chịu, là ông nhu nhược là ông không bảo vệ được con mình.


- Con đứng lên đi


- Nhưng


- Bác bảo con đứng lên – ông Dũng hét thêm một lần nữa


Cậu thanh niên vội đứng lên, khi nảy cậu đã đánh ông Toàn, giờ cậu chỉ còn biết nghe theo nếu như còn muốn ở lại đây. 


Ông Tâm lùi lại để anh mình giải quyết, chợt ông cười, cười vì sự tự hào. Anh của ông chỉ hiền thôi chứ đâu có nghĩa là nhu nhược.


- Khoan đã


Mọi người quay lại, giọng của ai đó phát ra, run run nhưng quen thuộc.


- Sao giờ này con mới đến hả Bảo


- Con xin lỗi - người thanh niên cũng là Bảo cái tên mà người phụ nữ vừa hỏi cúi đầu và nói trong nghẹn ngào


Vung tay người phụ nữa tát thật mạnh vào mặt của Bảo một cái rõ kêu và đau.


Bảo vẫn đứng vững, có thể nhìn thấy từng mạch máu trên mặt anh dãn ra và đỏ ửng lên nhưng anh không phản kháng.


- Em sao vậy? – thì ra đó là mẹ của Bin, vợ của ông Dũng, ông Dũng vội giữ vợ mình lại nhưng bà đã vùng ra, bà tiến về phía Bảo.

Còn tiếp>>>>
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Item Reviewed: Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p8 Rating: 5 Reviewed By: Lê Hiếu