Blog giải trí siêu bựa | Nơi Thứ Ba

Tin 24H
12/30/2014

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p3

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p3

 Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p3
 Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p3
CHƯƠNG 3

Còn Nguyên vẫn còn bần thần vì những gì mẹ nói

qua lời kể của út Ngân. Vậy ý của mẹ là gì.

- Gì vậy?

- Trời ơi tao gọi gần cả chục cuốc rồi, mày bị đãng trí hay sao mà không bắt máy

- Xin lỗi, tao đang suy nghĩ – vật vã ra giường Nguyên vuốt trán mình

- Suy nghĩ gì, mày liên lạc được với Trúc chưa

Nhắc đến Trúc, Nguyên mới nhớ có lẽ nên hỏi Trang biết đâu có tin gì.

- Hỏi nha, bộ Trúc giận tao hay sao mà gọi toàn là thuê bao

- Mày tức cười, thuê bao là khi máy tắt nguồn hoặc sim ngoài vùng phủ sống

- Được rồi, trả lời đi – đôi lúc cũng bực con bạn này thật, nói gì mà nói nhiều 

- Ờ thì người ta khóa máy không muốn gặp mày?

- Sao kì vậy – sao lại không muốn gặp Nguyên, vì điều gì, chẳng lẽ vì Nguyên không trả lời tin nhắn và nghe cuộc gọi của Trúc trong lúc về quê, nhưng trước kia cũng vậy mà. Và sau đó cô ấy vẫn bình thường với Nguyên kia mà

Trang tức muốn lao tới đánh cho Nguyên một trận.

- Vậy cũng không hiểu, mày khờ hay là không chịu hiểu, được rồi tao nói luôn Ánh Trúc thích mày được chưa

Nguyên im lặng và hơi đơ ra, không biết nên nghĩ gì và nói gì vào hoàn cảnh này, có gì đó bối rối, khó xử.

- Đâu rồi, đừng nói là không cảm nhận được nha

Cảm nhận, Nguyên có cảm nhận được không, sao lại không chỉ là nghe Trang nói thế này mà Nguyên thì chưa chuẩn bị tâm lý nên có chút bất ngờ.

- Thôi, ngủ ngon

- Ừ nghĩ cho kĩ đi, nên nhớ kỉ niệm cũng chỉ là quá khứ và mày cũng chỉ là người đơn phương, tương lai còn ở phía trước

Ai mà không biết những gì Trang nói, Nguyên cũng biết mà là biết rõ nữa là khác. Từng nghĩ thôi thì tìm niềm vui mới, nhưng bản thân mình tự tìm thì chắc là có không, hay là phải chờ ai đó dẫn lối và có người tìm về.

Câu trả lời chỉ nằm ở nơi mà tự bản thân mọi người chịu hiểu ý nghĩa của câu hỏi.

- Xin lỗi Tâm nhưng Trúc không thể

- Trúc suy nghĩ được không, Tâm chờ được mà – nắm tay Trúc, Tâm nói trong thành khẩn

Trúc lắc đầu, cô rút tay về, cô sợ người khác thế này, vì như vậy không chỉ cô khó xử mà người đó cũng vậy. Hơn nữa nếu làm người ta thất vọng thì chính cô cũng không vui.

- Trúc xin lỗi

Tâm chỉ đành buông tay nhìn dáng Trúc khuất xa tầm nhìn của mình, đi và về đã 1 năm vậy mà vẫn không khác là mấy. Trúc vẫn một lòng dù Nguyên không để ý đến, cần chi phải khổ như vậy. Nhưng chẳng phải Tâm cũng như vậy hay sao. Nghĩ lại hôm nay đúng là ngày dài, đúng là ngày thất bại. 

- “1 năm sau tôi vẫn thua Nguyên”

Tin nhắn gửi đi không có hồi đáp.

Nguyên đang say giấc trong giấc mộng không tên chỉ toàn một màu đen huyền bí. Nguyên không muốn nghĩ nhưng sao vẫn phải nghĩ, chỉ là bây giờ đang rất mệt nên muốn ngủ để quên.

- Nguyên ra ba biểu

Giật mình vì tiếng gọi, giấc mơ huyền bí, có gì đó mà huyền bí. Thật ra tối qua Nguyên có mơ được gì đâu.

- Dạ ba kêu con

- Lại đây phụ ba đặt mấy chậu kiển này qua kia

- Dạ - dụi mắt vì vẫn còn buồn ngủ Nguyên sắn tay áo để giúp ba mình

Hai cha con vừa làm vừa nói rôm rã, sáng nay thay việc tập thể dục bằng việc nâng chậu kiển, cũng mệt đấy chứ.

Xong xuôi mọi việc Nguyên lại tiếp tục cuộc hành trình, con đường này đã quá quen thuộc. Nguyên đã lên thành phố được 4 năm sau khi tốt nghiệp phổ thông ở dưới quê ngoại, cũng là lúc chấp nhận rời xa người mình yêu, mối tình đầu không hồi đáp.

- Hôm nay, đúng rồi nhất định sẽ gặp được – chợt Nguyên dừng lại và nói một mình, vì đang nghĩ xem hôm nay là ngày mấy

Ngoài kia từng dòng người hối hả trên những phương tiện dọc khắp con phố, khói bụi vẫn hòa vào không khí. Vẫn là tiếng còi xe âm ỉ, vẫn là sự ồn ào của đô thị nhưng nó sẽ đẹp và thanh bình về đêm dưới những ánh đèn đường soi rọi.

Một ngày cho công việc, cho những cố gắng. Nguyên vẫn phải tất bật và Trúc cũng vậy. Không ai có thể rảnh tay để làm điều gì khác, trừ khi họ có động lực và niềm vui cũng như gì đó để bận tâm ngoài công việc.

Dừng xe trước một tiệm hoa quen thuộc Trúc lại nhận một bó hoa mà mình đã đặt.

- Hoa hướng dương của chị

- Cảm ơn em – mỉm cười với cô bé bán hoa Trúc tính tiền rồi rời đi

Gió vẫn thổi, và cát vẫn tung bay quấn quýt lấy chân người. Tiếng là xào xạt, nơi đây là đâu mà không có người chỉ cảm giác được sự lạnh lẽo bao trùm. Đến đây sẽ khiến nhiều người sợ hãi, cũng phải thôi vì đây là một thế giới khác của cuộc đời. Nó không có sự sống. Chỉ có những thanh âm xa lạ, không rõ từ đâu, nói đúng hơn chỉ là gió và lá hòa quyện vào nhau để tạo nên cái gì đó gọi là âm sắc.

Đặt bó hoa trước một ngôi một Trúc gỡ cặp kính của mình và đứng lặng nhìn. Đã 5 năm rồi nhưng nỗi đau vẫn còn đó, cho dù tình yêu kia có bị chôn vùi thì với cô đó cũng là điều đáng trân trọng, và người nằm dưới kia là người mà cả cuộc đời này cô không thể nào quên. Nụ cười ấy cứ như bóp nát trái tim cô, cho dù giờ đây hình bóng trong tim cô là người khác nhưng với cô người này vẫn nằm ở một vị trí quan trọng.

- Em đến rồi, hướng dương Trình thích nó lắm đúng không? Vì nó là sự tiến tới, nó mở rộng cánh hoa để đón ánh mặt trời, vậy Trình có thế không? – quỳ xuống trước ngôi mộ đã qua mấy mùa mưa nắng, cỏ đã mọc và cũng có cỏ đã úa bị cháy đi vì những người canh mộ ở đây dọn dẹp. Phạm Đăng Trình là cái tên trên mộ nhưng vốn dĩ nó không phải vậy, tên thật của Trình là Phạm Ánh Trinh. Trình là một người chuyển giới, năm anh mất anh chỉ vừa 27 tuổi, và anh lớn hơn cô tận 10 tuổi. Anh đã trải qua cả quá trình dài đau đớn để lấy lại được niềm tin cho bản thân, một điều mà anh mong mỏi. Sống thật với chính con người của mình, anh yêu cô tình yêu của sự bảo bọc và chở che, còn cô yêu anh ở sự sùng bái và ngưỡng mộ. Anh mất đi để lại nỗi đau cho cả gia đình anh và cô, nỗi đau quá lớn, một sự mất mát to lớn

Mùa xuân năm ấy, cũng như bao mùa xuân khác, Trúc sẽ được Trình dẫn đi mua đồ, đi chơi. Trình luôn là người lo lắng và quan tâm đến cô, trong nhà anh là người con thứ hai, trước anh còn một chị gái và sau anh còn một em gái. Vốn dĩ là tam công chúa, anh thường nói vui “anh đã tạo nên kì tích cho ba”. Anh yêu cô nhẹ nhàng, nồng ấm còn cô thì quen có anh và yêu anh như một sự tôn thờ. Vì với cô không có Trình thì sẽ không có cô. Anh đã tập cho cô thói quen có anh, để khi mất anh rồi cô phải khó khăn lắm mới vượt qua cú sốc nặng ấy. 

- Trúc về đi con Trình nó cần gặp con – tiếng cậu Phong run lên trong điện thoại, Trúc làm rơi cả điện thoại của mình rồi vụt chạy đi, cô hoảng loạn và lo sợ. Cô sợ Trình bỏ rơi mình, cô sợ anh ấy sẽ xảy ra chuyện, cô sợ anh ấy biến mất

Trong phòng bệnh mọi người chăm chú nhìn vào điện tâm đồ, ai cũng đều lo sợ.

Còn Trình anh nằm đó thoi thóp luôn hướng ra cửa, vì anh đang chờ người con gái mà anh yêu, chỉ tiếc là không nợ với nhau. Dù bây giờ anh có khỏe mạnh thì đã sao, tại sao lại như vậy, tại sao. 

- Anh ơi chị Trúc đến rồi – bé Trâm khóc đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem dẫn Trúc đến trước giường bệnh của Trình

Cố gắng để cười nụ cười cuối cùng Trình đưa bàn tay yếu ớt của mình về phía Trúc.

Lê từng bước Trúc không cảm nhận được gì xung quanh, cô chỉ biết người nằm đó là Trình thân thương của cô.

- Em đây

Dùng sức lực còn lại Trình cố gằng vuốt ve yêu thương khuôn mặt ấy, khuôn mặt mà anh ghi mãi trong lòng mình từ lúc cô chỉ còn là một cô bé.

Trúc áp tay Trình vào mặt mình, cô siết chặt và nước mắt tuôn rơi. Không thét lên nhưng cô không kiểm soát được từng dòng lệ kia. Cô có cảm giác Trình đang muốn mau từng giọt lệ kia nhưng sao anh ấy không còn đủ sức lực để làm điều ấy.

- Trình không được bỏ em

Mấp máy môi, Trình muốn nói điều gì đó.

- Trình nói gì – Trúc vội áp sát tai mình xuống để nghe rõ hơn

Nhưng.

- Mày tránh ra – một cái tát tay thật mạnh làm Trúc bật ra và đập mạnh đầu vào góc tường

Mấy ai thấy được khi ấy Trình đã rơi nước mắt, anh muốn cản mẹ mình nhưng không được. Trúc đã không được bà yêu thương nay lại vì anh mà cô ấy sẽ không yên ổn với bà. Anh có lỗi với Trúc, có lỗi với cô rất nhiều.

Trúc ôm mặt mình mà khóc, nhưng cô vẫn cố lếch lại giường chỉ để nắm tay anh lần nữa, cô không muốn, cô không muốn. Cô phải rời xa anh thật sao.

Và Trình đã siết chặt tay Trúc lần cuối, cứ như nhắc nhở với cô rằng anh luôn bên cạnh cô và mong cô mạnh mẽ mà sống.

Còn tiếp>>>>>>
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Item Reviewed: Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p3 Rating: 5 Reviewed By: Lê Hiếu