Blog giải trí siêu bựa

Tin 24H
12/30/2014

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p7

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p7
 Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p7
 Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p7
CHƯƠNG 7

Hai người cùng ngồi trên một băng ghế nhưng lại không ai nói với ai lời nào từ lúc đưa Tâm vào đây. Không khí không mấy thoải mái, một người hay nói, hay cười như Nguyên nhưng cũng sẽ có lúc ngượng ngùng thế này.

- Trúc khỏe không?

- Khỏe, còn Nguyên

Không gian lại im lặng, cầm trên tay chai nước Nguyên vội ực cho hết, sao mà hồi hộp thế không biết.

- Nguyên đưa Trúc về nha, Tâm phải ở lại theo dõi 1 ngày 

- Trúc ở lại với Tâm – nói xong Trúc khoác tay Tâm vào phòng bệnh

Tâm ngoái lại nhìn Nguyên, nhưng chỉ thấy Nguyên cười rồi lắc đầu bỏ đi.

- Trúc sao vậy?

- Có sao đâu, chẳng phải mình đang rất tốt sao?

Nụ cười ấy Tâm biết chỉ là sự gượng gạo, Trúc cũng biết để bắt đầu một mối quan hệ đâu phải chuyện dễ. Tâm có thể vui vẻ đồng ý nhưng niềm vui ấy kéo dài được đến bao lâu và khi nào. Hay nó sẽ làm cả hai thêm hoang mang và lối đi vẫn mịt mù.

Nguyên quay về, trong lòng là một sự trống vắng, cô đơn. Rốt cuộc thì đối với Nguyên, Trúc là thế nào. Có phải chỉ đơn giản là một người bạn mà Nguyên cần chở che. Bạn mà dùng từ chở che có đúng không, bệnh viện, đã có lần Nguyên đưa Trúc vào đây. Khi ấy Trúc bị ngã, hỏi thì cô chỉ nói do mình bất cẩn nhưng thật ra vì trong lúc nóng giận mà mợ của cô đã xô ngã cô. Lần ấy không có Nguyên như hôm trước ngoài nghĩa trang mà đỡ lấy. Tuổi thơ của Trúc cũng không vui vẻ như bao đứa trẻ khác, ngày đầu Nguyên gặp Trúc, cô vẫn còn là một cô gái lạnh lùng nhưng vẫn toát lên sự ngây thơ đáng yêu đúng với độ tuổi. 

- Này có ghét tôi không công chúa băng giá

Trúc nhíu mày nhìn Nguyên trước câu hỏi thật ngớ ngẫn, nếu ghét thì ngay từ đầu cô đã không muốn làm bạn và kết thân với Nguyên.

- Có thì sao mà không có thì sao

- Chả sao hết, ghét cũng không sao mà không ghét cũng được vì chúng ta là bạn rồi – Nguyên cười khúc khích và bỏ chạy

Còn Trúc thì đứng ngơ ra vì câu trả lời của Nguyên, câu trả lời cứ như câu hỏi đặt ra chỉ cho vui vậy.

Nghĩ lại thấy hồi đó cũng đáng yêu thật, tuổi trẻ mà lại là sinh viên thì trò gì chẳng có sự nghịch ngợm, kể cả lời nói cũng không câu nệ như bây giờ.

- Dạ em nghe nè cô

- Lúc này đâu mất rồi mà không thấy về

- Dạ tại bận mà, người ta đi làm rồi chứ có còn rong chơi nữa đâu

- Ghê thật, đúng là người của công việc

Giọng cười của cô vẫn làm Nguyên ấm lòng, nhưng chắc là Nguyên nên chỉ cảm nhận đến đây thôi, để còn giữ những gì trân trọng và sự quý mến dành cho nhau.

Khung cảnh về đêm đúng là bình dị và êm đềm, ngoài sân vườn của bệnh viện cũng sáng thật, nhìn sang thấy Tâm đã ngủ nên Trúc ra ngoài đi dạo. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện lúc chiều, tại sao chú ấy lại biết nhiều về mẹ của Trúc. Trong khi từ nhỏ cô chỉ được thấy hình của bà. Chú ấy là gì của mẹ, thế tại sao chú ấy không nhắc về ba. Trong cuộc nói chuyện khi nảy chỉ trong vòng hơn 30 phút mà chủ đề chú ấy nói toàn là mẹ của cô. Hai người họ có quan hệ thân thiết lắm hay sao.

Ánh trăng khuya to tròn, rằm rồi sao. Lấy cây đàn ra Nguyên thử vài giai điệu đầu tiên, định đánh một bài nào đó nhưng lại không có cảm hứng.

- Sao không đàn, ba muốn nghe

- Dạ, ba chưa ngủ hả

Ông Tâm cười với con rồi đi về phía Nguyên, ông lấy cây đàn trên tay con mình.

- Đã yêu bao giờ chưa nhóc?

- Sao ba lại hỏi vậy – ngượng ngùng trước câu hỏi của ba, Nguyên xoay nhìn ra ngoài sân

- Con của ba là ai chẳng lẽ ba không biết – thử vài nốt ông Tâm chỉnh dây đàn lại cho con mình

Nguyên lo lắng, ba đang có hàm ý trong câu nói, chẳng lẽ ba biết rồi.

- Ba

- Con đó không chơi rồi để nó chả nghe được gì lọt tai cả, con người cũng giống dây đàn nếu không có ai săn sóc quan tâm sẽ không còn phát ra âm thanh trong và cao nữa – vừa nói ông Tâm vừa chỉnh lại, ngước nhìn con ông gãy vài nốt đầu tiên. Là ông dạy cho Nguyên cách chơi đan

Và là ba dạy cho Nguyên cách sống, sống thế nào để bản thân vui vẻ và những người xung quanh thoải mái. Nguyên lặng nhìn ba, trong lòng dấy lên niềm sợ hãi, nối dối Nguyên không giỏi. Và che giấu ba mẹ là điều Nguyên không hề muốn. Nhưng đâu phải Nguyên muốn nói là có thể nói được, rất khó.

- Nghe chưa, hay chứ 

- Dạ hay, ba nếu con làm sao điều gì đó có lỗi thì ba có tha lỗi cho con không? – Nguyên hỏi mà không dám nhìn ba, Nguyên sợ nhìn vào đôi mắt đã nhìn thấu quá nhiều lẽ đời của ba. Nguyên sợ, vì nếu ba hiểu thì không sao còn nếu ba không hiểu thì Nguyên nghĩ mình sẽ khó có con đường nào mà tiến tiếp

Đặt cây đàn xuống giường ông Tâm nghiêm túc nhìn con mình.

- Con nói vậy thì đã thừa nhận mình có lỗi rồi, đời chứ không phải phim mà theo sự sắp đặt của đạo diễn. Nó thế nào phụ thuộc rất lớn vào con

- Con xin lỗi – quỳ xuống cạnh chân ba mình, Nguyên nói trong nước mắt

Một người làm cha ông sẽ làm gì vào lúc này. Ông cảm nhận được sẽ có chuyện gì đó, chẳng lẽ ông không hiểu con mình như thế nào, chỉ là ông không tài nào xác định được. Vì ông cũng sợ nên không dám xác định.

- Con xin lỗi khi đã giấu ba mẹ, con là người đồng tính, con xin lỗi – Nguyên ngước nhìn ba, lần này là nhìn vào đôi mắt kia, đôi mắt với những mảng đời xếp lại. Nguyên không biết rồi sẽ ra sao nhưng Nguyên thì không thể giấu ba mẹ lâu hơn được nữa

Từng lời Nguyên nói cứ như từng nhát dao cứa vào tim ông, nhưng ông vẫn thương nó hơn. Nó đã kiềm chế bản thân mình bao lâu, nó đã sống trong sợ hãi bao lâu. Ông không biết bà cũng không biết, vậy làm cha làm mẹ thế này đã tốt chưa. Ông đã thấy một người bạn thẳng tay tát con mình giữa đám đông khi nó vui vẻ với một cậu trai khác như nó. Ông ta mắng nó là đồ biến thái, khi ấy người ngoài nhìn vào ông ấy và con mình như thế nào. Có sự kinh tởm và có cả sự phẫn nộ, 9 người 10 ý. Và cuộc sống lúc nào cũng có người tốt kẻ xấu, và cũng có người chấp nhận để thấu hiểu cũng như cố chấp để không biết. Rồi vài ba tin tức ông từng đọc, một nữ sinh đồng tính tự tử vì sức ép gia đình. Một anh công nhân bị đuổi việc vì có quan hệ yêu đương với người một nam quản lý công trường. Rồi người đồng tính gạ tình xong thì giết người, nhưng cũng có việc người đồng tính nổi tiếng thế giới trong các lĩnh vực. Ông biết dù trong cộng đồng nào thì cũng sẽ có nhiều thành phần người khác nhau, tốt xấu thật giả trắng đen lẫn lộn, quan trọng là làm sao để tồn tại. 

Nhưng đó chỉ là chuyện của người ta, còn giờ là chính con của mình. Đầu tiên là sự cảm nhận từ một người làm cha làm mẹ, tiếp theo là biểu hiện của con.

- Ba cần thời gian, xin lỗi con

Cái gạt tay tuy là nhẹ nhàng nhưng đó cũng là một sự ngăn cách vô hình nào đó. Nguyên không dám xin ba mẹ ủng hộ chỉ xin họ chấp nhận một đứa con như Nguyên.

Ngoài cửa đâu chỉ có mình ông đau khổ mà lặng im. Có một người phụ nữ nét mặt chỉ là một nỗi buồn. Hai người nhìn nhau trong ánh mắt đã ngấn lệ. Hai người một là cha một là mẹ, phải làm sao để vẹn toàn, không muốn con đau nhưng bản thân cũng không thể chấp nhận nhanh như vậy được.

Bé Ngân chạy vào phòng rồi khóc rấm rứt, khi nảy nó nghe tiếng đàn nên qua xem, không ngờ lại nghe được cuộc nói chuyện của ba và chị hai của nó. Giờ thì nó mới hiểu vì sao suốt nhiều năm qua dù chị đã trưởng thành mà vẫn không có người yêu. Chị không thích con trai thì không quen nhưng cả con gái chị cũng không dám. Vậy chị chẳng phải cô đơn lắm sao.

- Kiệt đang làm gì?

- Sao Ngân lại khóc, có chuyện gì nói Kiệt nghe đi

Nghe câu này Ngân càng khóc lớn hơn.

Làm Kiệt bên đây sốt ruột, cậu đứng dậy ra phía cửa để nghe rõ hơn.

- Kiệt có sợ Hưng không?

- Làm gì phải sợ, vì cậu ấy ẻo lả hả

Ngân gật đầu rồi ừ một tiếng.

- Có chuyện gì Ngân nói đi, Kiệt bên cạnh Ngân đây này

Ngân lau nước mắt, một con bé mới lớn như nó cũng đã biết thế nào là yêu thích một người, và Kiệt chính là người đó.

- Người ta nói Hưng là bê đê, đồng tính

- Ừ thì người ta nói vậy, mà Hưng là vậy thì đã sao, Ngân không thích hả - giọng Kiệt có gì đó gắt gỏng, không vui. Cậu có chút thất vọng vì nghĩ Ngân như lời mình nói

- Không phải, Kiệt hiểu lầm rồi

- Chứ là sao?

Ngân uống nước để lấy lại giọng.

- Vậy nếu chị của Ngân cũng thế thì sao, thì Kiệt có chơi với Ngân nữa không?

- Hả? – Kiệt bật thốt vì bất ngờ, theo cậu biết thì Nguyên đâu có giống con trai, nhưng Tâm bạn của Nguyên thì có

Ngân hơi buồn, thì ra có nhiều người không chấp nhận như vậy, vậy thì chị của cô sẽ sống thế nào. Đúng là cô thích Kiệt nhưng nếu Kiệt không tôn trọng chị của cô thì chào vậy. Vì với cô chị rất quan trọng, không thể vì tình yêu mà ruồng bỏ người thân, trong khi chị lại rất tốt.

- Nếu Kiệt thấy không thích thì thôi vậy

- Ngân nói kì vậy, Kiệt chỉ bất ngờ thôi. Ừ thì là vậy đi nhưng nếu Kiệt có thái độ kì thị có phải Ngân sẽ không chơi với Kiệt nữa đúng không

Kiệt nói đúng ý Ngân rồi, thử ừ xem sao.

- Ừ

- Vậy mới phải chứ, đừng vì người ngoài mà bỏ rơi chị Nguyên nha, chị Nguyên tốt mà với lại em gái của chị ấy cũng vậy

Ngân cười trong hạnh phúc, Kiệt đã không làm cô thất vọng.

Đơn giản thôi vì Kiệt không muốn mất Ngân khi cả hai chỉ vừa mới bắt đầu và cậu không quan tâm việc Nguyên là ai. Cậu chỉ quan tâm việc con người sống thế nào để người khác không có lời ra tiếng vào. Với cậu có muốn ghét Nguyên cũng không được, mà lấy lý do gì chẳng lẽ vì Nguyên đồng tính. Vô lý, nếu cậu làm thế cậu cũng chỉ là trẻ con không hiểu chuyện. Trong khi đó có nhiều đứa trẻ nhỏ hơn cậu rất nhiều mà chúng còn có lòng vị tha hơn cả những người lớn luôn tự hào rằng mình biết nhiều thứ, luôn muốn tốt cho người khác. Trong khi chẳng làm được gì.

Sáng ra Nguyên lẳng lặng đi làm, giờ mà đối mặt với hai người rồi Nguyên sẽ thế nào, bé Ngân cũng không thấy xuất hiện. Chẳng lẽ nó cũng đã biết, dắt xe ra ngoài Nguyên khóa cổng, tự mình đi và tự mình về.

Còn Tiếp>>>>
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Item Reviewed: Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p7 Rating: 5 Reviewed By: Lê Hiếu