Blog giải trí siêu bựa | Nơi Thứ Ba

Tin 24H
12/30/2014

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p4

Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p4
Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p4
Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p4
CHƯƠNG 4

Có thể cô đã mạnh mẽ mà sống, vì anh vì cô nhưng anh có biết mất anh cứ như cô đã mất một khoảng trời bình yên trong cuộc đời mình. Dù Nguyên có mang lại thì cũng sẽ không thể mang lại vùng trời của anh về bên cô. Có lẽ anh không muốn cô vướng bận vì mình, muốn cô có hạnh phúc thật sự với người sau.

- Sao trúc lẫn tránh Nguyên

Gió như ngừng thổi và lá cũng ngừng rơi, là Nguyên sao Nguyên lại ở đây. Chậm rãi đứng lên Trúc ngoái nhìn, đúng là Nguyên thật.

Nguyên đứng đó, vẫn hiên ngang và vẫn là nét đáng yêu nào đó, không phải ai cũng hiểu, chắc chỉ mình Trúc hiểu.

- Nguyên thắp nhang cho anh Trình được không?

Gật đầu và Trúc châm lửa, cô cũng muốn làm vậy. Thường khi sẽ là trước khi về nhưng hôm nay có phần sớm hơn.

- Anh Trình biết không, mà anh chắc không biết em, nhưng em thì biết anh, em cũng ra đây được 3 lần rồi. Anh biết không Ánh Trúc này hư lắm đâu thèm nghe điện thoại của em, để em lo lắng mới chịu. Anh xem có đáng bị phạt không? – vừa nói Nguyên vừa lau chùi bức ảnh trên phần bia mộ của Trình

Còn Trúc thì phì cười, nói vậy cũng nói được.

- Mày còn dám ra đây, tao đã cảnh cáo mày là không được vậy mà mày cứ cãi – một người phụ nữ lao đến đẩy Trúc một cái thật mạnh

Nguyên chỉ kịp phản ứng để đỡ lấy Trúc không để cô ngã xuống đất.

- Bà làm gì vậy, bà muốn Đăng Trình ra đi không nhắm mắt đúng không? – ông Phong quát vợ mình

Và dường như gió cũng thổi mạnh hơn, lá cũng rơi nhiều hơn nó làm mắt của vợ chồng ông Phong cay vì cát bay vào, mặt rát vì lá phớt qua mặt mình.

- Trình

- Mày kêu linh tinh gì đó – bà Phong vẫn hung hăng và một chiếc lá đã bay vào miệng của bà, lúc này thì bà mới im lặng

Từng giọt nước mắt rơi xuống, ngay cả khi không còn, Trình vẫn bên cạnh và bảo vệ cô. Trúc khóc trong đau đớn.

Nguyên ôm chặt lấy Trúc, chưa lần nào Nguyên thấy Trúc thế này, khóc đến nỗi không đứng vững. Những năm trước là Trúc đi buổi sáng còn hôm nay lại là buổi chiều. Phải chăng Trúc muốn lẫn tránh mợ của mình, sống cùng một nhà mà bà ấy tàn nhẫn với Trúc vậy sao, dù gì cô ấy cũng là do bà lo lắng suốt hơn 20 năm qua.

- Con đưa Trúc về trước dùm bác

- Dạ - Nguyên đồng ý ngay, Nguyên không chịu được ánh nhìn của bà Phong khi nhìn Trúc, cứ như là kẻ thù với nhau vừa căm tức mà vừa hằn học, nói chung trong mắt bà ấy Trúc chẳng khác nào một con hồ ly nhỏ. Hồ ly, hồ ly là chuyên đi giật chồng của người khác mà, gì chứ chẳng lẽ bà ấy ghen giữ Trúc và ông Phong. Tát mình một cái Nguyên nghĩ mình thật điên, Trúc có phải người thế đâu và ông Phong thương Trúc như con kia mà

Ông Phong chỉ có thể nhìn theo và im lặng, phải chăng ông là một thằng đàn ông nhu nhược nhất trên thế giới.

- Trình ơi ba xin lỗi con

- Có ích gì nữa sao – không còn là sự căm phẫn mà chỉ là một câu hỏi vu vơ. Bà Phong lặng nhìn di ảnh của con, giọt nước mắt của một người làm mẹ đã rơi

Gió vẫn thổi từng hạt cát nhỉ quấn quýt bên chân của Trúc từ lúc cô đến cho đến khi cô rời khỏi.

Đâu đó có hình bóng của Trình, nhưng chắc chỉ là tưởng tượng. Theo tâm linh người sống vẫn muốn người chết có một kiếp sống mới. Trúc không muốn lưu luyến quá nhiều vì như vậy Trình sẽ không thể chuyển kiếp, có lẽ nghe hoang đường nhưng cô muốn Trình có một cuộc sống mới ở kiếp sau. Tốt hơn và hạnh phúc hơn không ngắn ngủi như bây giờ.

Mưa xuân rơi ướt phố phường, mái hiên nhà lấm tấm những giọt nước còn vương vãi, đưa tay để hứng những giọt nước của trời kia Nguyên nếm thử. 

- Làm gì có vị mặn

- Nước mưa chứ đâu phải nước mắt

- Chịu lên tiếng rồi sao, công chúa băng giá làm đóng băng đi – tiến lại gần Trúc, Nguyên trêu cô

Trúc chỉ cười, cô cũng vươn tay để hứng những giọt người của trời kia.

- Có vị mặn

- Vì đó là nước mắt của Trúc – khoác áo khoác của mình cho Trúc, Nguyên bỏ hai tay vào túi quần và huýt sáo

Nguyên là thế vẫn bình thản cho dù trời có giông tố, bão bùng.

- Nguyên về đi

- Chưa gì đã đuổi, sao mấy hôm nay Nguyên không liên lạc được với Trúc

Nhìn Nguyên, Trúc lắc đầu.

- Quan trọng sao?

Nhíu mày Nguyên dùng mũi chân để bật người khỏi bức tường của mái hiên nhà mà mình và Trúc đang trú mưa.

- Trúc sao vậy?

Thở hắt ra Trúc lau nước mắt vẫn còn đọng trên mi mắt rồi nói.

- Không sao cả, Nguyên về đi đừng lo cho Trúc

- Trúc về cùng, thì Nguyên sẽ về - kéo tay Trúc lại, Nguyên nói nghiêm túc

Giờ thì hay rồi mặt đối mặt, vui vẻ gì đâu. Ánh mắt kia vẫn là sự chân thành nhưng sự chân thành ấy có dành cho cô?

Lấy lại sự bình tĩnh, Trúc kéo tay về, cô cười, nụ cưởi giả tạo.

- Trúc gọi Tâm đến đón được rồi

Giờ thì níu kéo người ta để làm gì nữa, Nguyên cũng cười, là nụ cười gì nhỉ. Nguyên đã cười rất nhiều kiểu nhưng lần này Nguyên không định nghĩa được chính nụ cười của mình. Cười mà cũng cần định nghĩa, Nguyên nghĩ thế đấy, vì khi cười cũng là lúc con người bộc phát bản tính của mình. Một con người có bao nhiêu bản tính?

- Trúc gọi đi Nguyên đợi, đến khi Tâm đến đón Trúc thì Nguyên về

Quay sang nhìn Nguyên, mắt Trúc đỏ ửng lên vừa giận mà vừa thương. Là Nguyên cố tình không hiểu hay vì Nguyên khờ thật đến nỗi không cảm nhận được. Tại sao cô đã nói đến vậy mà Nguyên vẫn muốn sát muối vào vết thương của cô.

- Trúc đã nói là Nguyên về đi, Tâm sẽ đến ngay

Nguyên lắc đầu.

- Nguyên chờ cho đến khi Tâm đến

Trúc ngước mặt nhìn trời rồi hít thật sâu, cô không muốn khóc trước mặt Nguyên nhưng sao không thể, trước Nguyên mọi đặc tính trong con người cô hỉ, nộ, ái, ố cứ bộc phát. Cô phải làm sao khi trái tim đã điều khiển cả lý trí.

- Vậy thì Nguyên cứ đợi đi vì chẳng có Tâm nào đến cả

- Trúc, chờ Nguyên – Nguyên hốt hoảng, ai bảo trong hoàn cảnh nào Nguyên cũng có thể bình tĩnh. Trúc vụt chạy làm Nguyên lo lắng

Tiếng gọi của Nguyên cứ như thắt chặt trái tim đang thổn thức của Trúc, nhưng cô không muốn dừng lại cô cứ chạy, chạy trong cơn mưa không biết sẽ tạnh khi nào.

Nguyên chạy phía sau, cố gắng không để mất dấu của Trúc, cứ đến một ngã tư thì Nguyên lại bị hụt mất một nhịp chân của Trúc, để đến khi cô ấy sang đường thì Nguyên chỉ còn biết đứng bên đây mà tức tối. Cố gắng để bắt kịp, nhưng Nguyên vẫn sợ mình sẽ vụt mất cô ấy. 

- Tâm đang ở đâu?

Trúc vẫn chạy không quay đầu, cô sợ nhìn thấy dáng Nguyên trong mưa vì cô mà ướt, mà lo lắng. Vì khi ấy cô sẽ mềm lòng mà dừng lại, và khi dừng lại thì cô biết mình sẽ lại đau. Với Nguyên cô là gì, chỉ là bạn, chỉ là người mà Nguyên thương hại để cố đưa cô ra khỏi cái vỏ bạc băng giá kia. Nhưng Nguyên có biết khi tảng băng ấy tan chảy thì cũng là lúc trái tim của cô đã thuộc về Nguyên rồi hay không.

- Cẩn thận

- Bỏ Trúc ra – Trúc hất tay Nguyên khỏi người mình

Nguyên đành lùi lại, Trúc đang kích động Nguyên không muốn cô ấy lọt khỏi tầm mắt của mình.

Trúc tự đứng lên rồi lại tiếp tục bước đi, mặc Nguyên đang đi phía sau trong lo lắng.

Cố chấp có phải là cách, nhưng nếu rộng lòng lần nữa thì sẽ được gì.

Mưa, mưa chất chứa kỉ niệm, Nguyên ghét mưa từ lúc bản thân mình đã yêu. Vì khi ấy cũng là lúc Nguyên biết mình đau, khi mà tình yêu kia mãi chẳng đi về đâu. Khi mà nếu Nguyên để nó bộc phát thì Nguyên sẽ mất người ta và mất rất nhiều thứ. Nguyên thà ở bên cạnh với tư cách một đứa học trò ruột, để còn có cơ hội được nhìn người ta. Còn hơn làm cho ra mọi chuyện rồi sẽ không thể nhìn nhau, cũng như hạnh phúc của người ta sẽ không trọn vẹn. Giờ Nguyên đi dưới mưa, cứ như đang gội rửa những khúc mắt trong lòng. Dáng Trúc sao mà cô đơn đến vậy.

Ngồi xuống một góc cây vệ đường, Trúc mệt lắm rồi. Cái tát tay khi nảy đã rát vì nước mắt và nước

mưa, cô úp mặt mình vào lòng bàn tay và khóc. Dù cô đã cố mạnh mẽ, nhưng sao vẫn không thể vượt qua được thử thách của cuộc đời. Là cô bi quan hay không đủ khả năng, rốt cuộc thì cô là con người nào.

- Về thôi 

Giọng nói trầm ấm, một cái ôm nhẹ nhàng, cảm giác lạnh cũng không còn nhiều nữa.

- Trình – lần thứ mấy trong ngày cô gọi tên Trình trong nước mắt

Tâm ôm lấy Trúc trong xót xa, làm sao để xoa dịu nỗi đau của cô ấy, làm sao để giúp cô ấy biết được cuộc sống này còn nhiều điều diệu kì.

Có lẽ Tâm không hiểu, thật ra Trúc đã hiểu sự diệu kì trong cuộc sống là gì, và cô cũng đã có được vài điều ấy. Đầu tiên đó là yêu và được yêu, Trúc biết bản thân không thể yếu đuối nhưng mạnh mẽ quá sẽ có lúc ngã khuỵa không thể đứng lên. Người kéo cô về với thực tại, giúp cô biết được sự diệu kì của cuộc sống một lần nữa lại không ở đây. Cô có bạn, có người đó và mọi người bên cạnh cô, với cô đó cũng là một diệu kì.

Lặng lẽ rời khỏi nơi có hai người đang ôm chặt lấy nhau, Nguyên đi để lại một nụ cười. Không biết rồi sẽ ra sao nhưng ít ra lúc này Trúc không phải một mình, người cô ấy cần là Nguyên nhưng giờ người mà cô ấy cũng không muốn gặp nhất cũng chính là Nguyên. Yêu đơn phương cũng sẽ có lúc phớt lờ người thương, Nguyên đang là nạn nhân nhưng Nguyên tự thấy bản thân mình chẳng đáng thương chút nào.

Còn Tiếp>>>>>>>>
  • Blogger Comments
  • Facebook Comments

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Item Reviewed: Truyện les mới nhất:Hạnh Phúc Và Thước Đo Thời Gian -p4 Rating: 5 Reviewed By: Lê Hiếu